Giữa trưa hè nắng chang chang, có một chàng hoạ sĩ ra rìa làng, say sưa ngắm cảnh đồng quê và chàng quyết định vẽ một bức tranh phong cảnh. Chàng chọn một chỗ trên đồi sao cho tầm mắt nhìn thật phóng khoáng, rồi bày các màu ra, chuốt lại bút lông và bắt đầu vẽ...
Chàng mải miết vẽ, chẳng để ý gì đến thời gian. Sang chiều, mặt trời ngả dần về phía chân trời. Bỗng mây đen ùn ùn kéo đến. Chẳng mấy chốc, mặt trời bị che khuất. Trời đổ mưa. Hoạ sĩ vội lấy ô ra để che đầu và che cả bức tranh vừa vẽ xong đang bị thấm vài giọt mưa.
Các màu mệt bả người vì làm quần quật từ sáng sớm dưới cái nắng chói chang, rồi lại bị mưa ướt như chuột lột nên càng thấy ngao ngán. Chúng bắt đầu càu nhàu. Màu Đỏ thấy thế bèn lên tiếng:
– Các bạn chán thật, chưa gì đã chán nản. Hãy kiên trì, đừng than vãn vớ vẩn!
– Cậu nói ai thế? – Màu Da Cam phản đối. Như tôi đây, nổi tiếng toàn thế giới, tất cả các quả cam đều phải sơn màu của tôi.
– Thôi đi, đúng là cái đồ vỏ cam. – Màu Vàng chanh chua nói. – Hãy nhớ rằng màu của mặt trời chính là Màu Vàng. Nói gì thì nói, mặt trời cũng quan trọng hơn cái vỏ cam rất nhiều lần. Vậy Màu Da Cam có là gì so với Màu Vàng!
– Cứ cho là như thế. – Màu Xanh Lục điềm tĩnh nói. – Các bạn đã nhầm rồi! Màu quan trọng nhất trên quả đất là màu của cây cỏ, của thiên nhiên. Chính con người nói, khi họ nhìn vào màu xanh lá cây, mắt của họ được nghỉ ngơi...
– Thế còn bầu trời thì sao? – Màu Xanh Lam thốt lên, giọng nghẹn ngào. – Làm sao các bạn lại có thể quên được màu xanh của bầu trời trên đầu mình... Nói xong, Xanh Lam khóc oà lên vì ấm ức.
– Xem kìa, họ oách thật. – Màu Xanh Chàm mỉa mai. – Thế còn sắc biếc của đại dương, của sông suối thì sao? Cả bầu trời nữa, đâu chỉ có Xanh Lam, nhìn kìa, còn có những khoảng Xanh Lơ nữa. Thưa các bạn, Xanh Chàm mới là màu quan trọng nhất trên thế gian.
– Các bạn hãy bình tĩnh! – Màu Tím thì thầm. – Khoe khoang màu sắc của mình như thế thật là lố bịch. Muốn gì đi nữa, sắc màu đằm thắm và huyền ảo nhất vẫn là màu Tím, cứ nhìn hoa vi-ô-lét thì biết...
Hoạ sĩ lắng nghe câu chuyện từ đầu chí cuối, chàng hiểu ngôn ngữ của các màu. Chàng yên lặng mỉm cười và vẽ lên trên bức tranh của mình một chiếc cầu vồng trên cánh đồng lúa vàng rực.
Đúng lúc đó, mưa vụt tạnh, mây đen tan biến, mặt trời ló ra và trên cánh đồng lấp lánh muôn ánh hào quang từ một cầu vồng thật. Tất cả các màu cùng bừng sáng. Các màu nắm tay nhau và trong vòng tay ấy, các màu cùng rực rỡ hơn cả ngàn lần khi đứng một mình.
Chàng hoạ sĩ lại mỉm cười rồi vẽ thêm một bông cúc đại đoá có các cánh hoa mang tất cả bảy sắc cầu vồng. Bông cúc trông thật là đẹp.
(Phương Nhi sưu tầm)