Tại sao những con chim non lại cứ kêu chiêm chiếp như thế? Chúng gọi mẹ đấy.
Khi chim mẹ bay đi kiếm mồi nuôi con, chim non nằm trong tổ vắng hơi ấm của mẹ nên cảm thấy lạnh, rét, và ngót bụng, thế là chim non kêu lên, trước nhỏ sau to dần: "ri ri... ri ri... nhiếp... nhiếp... chiu... chiu...". Kỳ lạ, từ nơi xa, rất xa... Chim mẹ đã nghe thấy chim con kêu và vội bay về, với con mồi ngậm ở mỏ để mớm cho con.
Gà mẹ cũng thế. Đang dẫn cả đàn con đi nhặt, bới thức ăn, thế mà có chú gà lạc đàn tận đâu đâu "nhiếc nhiếc... chíp chíp..." là gà mẹ nghển cổ, ngó ngó nghiêng nghiêng rồi tót tác chạy tới. Nghé con mải tung tăng, lúc dừng chân ngước trước trông sau, thấy chỉ có mỗi mình mình, thế là hếch mũi lên: "nghé ọ... ọ... ọ...".
Trâu mẹ vểnh tai ngoài sừng lại, ngẩng cao đầu cất tiếng đáp: "ọ... ọ...". Mẹ ở đằng kia, nghé quýnh càng chạy tới. Bê con cũng thế, vừa xa mẹ đã: "Mê... mê...". Bò mẹ vội vàng: "ò bò... ò" Không sợ bị lạc nữa.
Chẳng phải chỉ loài vật mà con người cũng thế. Đang ngủ, giật mình, bé gọi: "Mẹ ơi...!" Chẳng phải em bé, mà đã lớn rồi bị vấp đau, ngã lăn quay cũng kêu lên: "Mẹ ơi!...". Kì lạ, mẹ đang ở nhà hay đang làm gì, hoặc đang ở xa cũng giật mình vào lúc con gọi. Con gọi, mẹ nghe thấy. Mẹ gọi, con có nghe không?
(Phong Thu kể)